LẶNG LẼ ĐỂ “GIẤC MƠ BAY” – MỘT TRƯA VẮNG ĐỌC THƠ NGUYÊN HÀO

LẶNG LẼ ĐỂ “GIẤC MƠ BAY”
MỘT TRƯA VẮNG ĐỌC THƠ NGUYÊN HÀO
---o0o---

Trưa. Một buổi trưa yên tĩnh chỉ còn tiếng nắng rủ rỉ trong khu vườn nhà bên và chỉ còn hồn tôi thao thức muốn đọc một vần thơ. Tôi với tay lấy tập thơ trên giá xuống và bước vào “Giấc Mơ Bay” của nhà thơ Nguyên Hào. Tập thơ nhỏ này tôi đã được tặng độ sáu tháng trước, tôi đã lật ra vài lần nhưng chưa lần nào đủ tĩnh lặng để thực sự bước vào khám phá nó và sống cùng nó. “Giấc Mơ Bay”, tôi ngỡ như mình sắp sửa bước vào một nơi chốn huyền ảo mộng mơ.

Vậy mà không. Tôi đã gặp trong “Giấc Mơ Bay” những câu hỏi xoáy vào cuộc đời rất thật.

“Trẻ ngọng nghịu tập nói

Người lớn thoải mái phát ngôn

Ai sai nhiều?”

(Lập Ngôn – Nguyên Hào)

Những câu hỏi tương tự như trên vang lên khá nhiều lần trong suốt tập thơ và tôi vỡ ra một điều, Nguyên Hào đã không viết bằng cảm xúc mà viết bằng lí trí, bằng suy tư, dằn vặt và bằng cả sự khổ hạnh anh tự đặt ra cho bản thân mình, sự khổ hạnh như một phương cách để Nguyên Hào tìm ra ý nghĩa cho sự tồn tại của bản thân, khổ hạnh trên con đường đến với “âm bản” của chính mình.

“ta để lại nhiều phiên bản

trong bao người từng gặp

vẫn tìm

âm bản chính ta”

(Bản Lưu Đời – Nguyên Hào)

 

“hôm nay hân hoan với bao tấm ảnh đẹp

kịp gửi dự thi

và tin mơ về giải thưởng

về sự ngợi khen…

chợt trong anh hiện lên âm bản chính mình

tấm hình dự khuyết cuộc thi đối bóng giữa rỗng màu nhân gian”

(Sau Những Tấm Hình Nghệ Thuật – Nguyên Hào)

“Giấc Mơ Bay”, chỉ có giấc mơ bay vào hư ảo bỏ lại tôi trân trân với hiện thực sống động quanh mình và trong chính mình. Nó đã không mang tôi vào cõi mộng, trái lại nó buộc tôi thức để nhìn thời đại của mình. Tôi có niềm tin vững vàng rằng thời đại nào cũng có những vấn đề của riêng nó khiến trái tim mẫn cảm của các nhà thơ thổn thức, vì vậy Nguyên Hào không phải là người đầu tiên cũng không phải là người duy nhất buông lời cảm thán trước nhịp sống đảo điên của con người hôm nay, đặc biệt là giới trẻ. Dẫu vậy, khi vấp phải những dòng thơ khắc khoải này tôi đã dừng lại khá lâu bởi chính tôi cũng đang trong guồng quay ấy.

“Lướt nhanh hơn tốc độ ánh sáng

Xuyên ngày vào đêm

Lớp trẻ tự biệt giam

Rừng – ngón – mũi – kim

chích trên mặt phím

Những Facebook, Google, Zalo…

ứa máu”

(Tương Tác 4.0 – Nguyên Hào)

Chúng ta dường như luôn có sẵn đến muôn ngàn lối để đi vào sai lạc và tổn thương nhau, và sau cuối là đánh mất niềm tin cho nhau. Tình yêu, hạnh phúc, niềm tin, lý tưởng… cuộc đời chúng ta chung quy lại là xoay trong vòng những vấn đề trên và thi nhân, mỗi người mỗi kiểu, quay cuồng bày tỏ chúng ra bằng ngôn ngữ riêng của họ. Cái riêng ấy ở thơ Nguyên Hào chính là sự trực tiếp không bóng gió bay bổng mà mạnh mẽ khô khốc.

“tôi muốn mua niềm tin

bằng đồng tiền thiện lương

nếu là tỷ phú

dù 1 tỷ, 10 tỷ hay 100 tỷ

tôi sẽ không ngã giá

 

Niềm tin tôi mua

chẳng thể sẻ chia

khi bao người ngại nhận

chẳng thể bán

khi nó chưa được kiểm định

tôi niêm phong niềm tin trong góc sáng tim mình”

(Thương Vụ Niềm Tin – Nguyên Hào)

Bước vào “Giấc Mơ Bay” tôi như được dẫn đến giữa một đồng khô cháy cỏ, một lòng suối nứt nẻ chân chim hay một rừng cây trụi trơ vắng mùi diệp lục và từ những nơi ấy có một kẻ khắc kỉ độc hành trên đường xa vạn dặm chỉ để đi tròn một vòng nhân sinh rồi về lại nơi bắt đầu là chính tim mình, bản thể chân thật nhất của chính mình.

“để nhận lại mình

trước thời khắc linh hồn mang sứ mệnh đưa tin.”

(Nhận Diện – Nguyên Hào)

Qua “Giấc Mơ Bay” tôi thấy một chân dung Nguyên Hào mạnh mẽ, kiệm lời và khắc khổ trong suy tư dẫu không ít lần anh xuất hiện trong bộ dạng bay bổng ngọt ngào như trong bài Biển Đêm.

“Ta lặn vào nhau chênh chao nỗi nhớ

Những niềm yêu lấm cát cuộn trào…”

(Biển Đêm – Nguyên Hào)

hay:

“Một ngày

huyết lệ phai tình

nhớ thương ướt giọt bình sinh cõi người”

(Tình Lắng – Nguyên Hào)

Tuy nhiên, những cảm giác gần như lãng mạn hay ngọt ngào này chỉ như gió thoảng qua mành rồi mờ nhạt bay đi, chúng không đủ ngọt ngào để níu một nhịp đập tim tôi, càng không đủ mạnh để làm gợn sóng tâm hồn, chỉ những câu thơ như dưới đây mới níu tôi ở lại và tôi trân trọng điều này.

“Những bộ xương hiển linh bản thể

không còn đồng phục

hướng phía mặt người”

(Hoa Hướng Dương Ngày Tịch – Nguyên Hào)

Tôi luôn đến với thơ bằng sự háo hức khám phá và một tình yêu trong trẻo nảy nở trong tim từ khi còn rất bé. Qua thời gian, tôi đi đến một quyết định cho riêng mình, đó là gìn giữ sự háo hức và tình yêu ấy vì vậy tôi không có thói quen đọc lời giới thiệu, nhận xét, phê bình… của người khác về tập thơ hay về tác giả trước khi tôi thực sự đọc thơ. Điều làm tôi hạnh phúc chính là cảm giác mình được bước vào một khu vườn lạ hay một nơi nào đó nằm ngoài khả năng tưởng tượng của mình, nơi ấy tác giả đã kiến tạo bằng ngôn ngữ riêng của họ và đang mời gọi tôi. Một điều quan trọng nữa, đó là càng khám phá càng vỡ ra nhiều điều và thấy giữa con người với con người được kết nối, được xích lại gần nhau bởi sự chân thật trong những gì họ viết. Thơ không phải một trò ảo thuật xiếc chữ mua vui sáo rỗng màu mè.

Lệ Hằng, 19/4/2021

 

ẢO ẢNH

(Nguyên Hào)

Những ảo ảnh giương chiếc vòi bạch tuộc bám vào ta

quẩn quanh, không lối thoát

trong hộp sọ quá chật

chẳng thể trở về tim

đen xạm một nét nghĩ, góc nhìn.

Những ảo ảnh trú ngụ

trong ta

phản chiếu niềm đau.

 

 






LẶNG LẼ ĐỂ “GIẤC MƠ BAY” – MỘT TRƯA VẮNG ĐỌC THƠ NGUYÊN HÀO LẶNG LẼ ĐỂ “GIẤC MƠ BAY” – MỘT TRƯA VẮNG ĐỌC THƠ NGUYÊN HÀO Reviewed by Lê Sính on 2:40 PM Rating: 5

No comments:

Powered by Blogger.