KẺ HÀNH HƯƠNG TỪ ĐỜI ĐẾN THƠ (I)

KẺ HÀNH HƯƠNG

TỪ ĐỜI ĐẾN THƠ

Trường ca – Tác giả: Nguyễn Hoàng Đức

***

Chương I

 

Giữa chiếc nôi tre

Mòn lạt

Qua đời ông đến đời cha

Tôi đã khóc oa oa

 

Chân giãy đạp khước từ

Những hằn lạt cứa như dao

Vá chằng bao lỗ rách

Nham nhở hàm răng

bất nhẫn của thời gian

hết muốn kiên trì trong cuộc làm chứng lê thê

ông tôi,

bố tôi,

đến lượt tôi,

rồi con tôi , có thể

rồi cháu nội tôi

vẫn chào đời trên chiếc nôi

đan một lần từ thời cụ kỵ

những lớp lạt chồng chéo lên nhau

phủ lên lớp lạt mốc đen

là lớp lạt đen xì

trên lớp lạt nhạt hơn

là lớp lạt nhạt hơn chút ít

...

 

Tôi nằm đếm các lớp lạt phai mầu

Đoán dân số họ nhà mình

Có bao hài nhi đã sinh ra?

Tôi khóc thét lên

Ôi làm sao chịu nổi

mầu lạt xỉn xộc ra mùi gác bếp

tràn vào hai lỗ mũi còn non bấy !

những lớp lạt mới tinh

chắc mới kịp chằng vào khi mẹ tôi đau đẻ

gờn gợn những lưỡi dao từ lớp cật tre

cồm cộm những nút buộc xoắn hai đầu

cào khắp cơ thể tôi

ôi chiếc nôi chật chội

nham nhở vá chằng vá đụp

xỉn mầu bồ hóng

sặc mùi gác bếp

tôi khóc

tôi gào

tôi quẫy

tôi đạp

tôi vùng vẫy

mong được bắn ra ngoài

chiếc nôi chất đầy quá khứ

 

Quá khứ án ngữ mắt tôi

những lớp lạt xỉn mầu chồng chồng lớp lớp

quá khứ án ngữ mũi tôi

mùi tre ngâm trong bùn thum thủm

mùi nước tiểu của cụ tôi, ông tôi, và bố tôi

mùi gác bếp hong khô mùi nước tiểu

rồi lại ướt nhoè rồi lại hong khô

 

Quá khứ án ngữ da thịt tôi

Trên những vết cứa

Vá thêm vá thêm

của từng thế hệ

 

Ôi non bấy da thịt tôi

Đau rát làm sao!

 

Ôi ngây thơ tâm hồn tôi

ảm đạm làm sao!

 

Ôi yếu ớt hai bàn tay tôi

Sao không cào tung những nút thắt nhói da ?

 

Ôi bé bỏng hai bàn chân tôi

Sao không đạp tung chiếc nôi chật chội ?

 

Ôi hàm răng tôi

Chưa kịp mọc làm sao mà cắn ?

 

Ôi ngôn ngữ tôi

Sao các ngươi không sinh ra cùng ta

để được thét lên

hờn rỗi phản kháng và bày tỏ

nỗi bất bình

chẳng lẽ dòng họ nhà ta

bố mẹ ta

lại chào đón ta

bằng chiếc nôi khốn khó thế này

họ thiếu tre ư

có phải ngoài kia những bờ tre gió đang xào xạc?

họ thiếu thời gian ư

có phải họ đang ru bên tai ta

lời - ăn đói nằm co

còn hơn ăn no vác nặng

họ đói ăn nhưng thừa có thời gian

nhiều và rất nhiều

thứ thời gian thừa ra ngoài công việc

sao không bớt chút thời giờ nằm co đó

để đan cho mỗi hài nhi

một chiếc nôi riêng rẽ

như món quà sở hữu đầu tiên

cho một con người

bước vào thế giới ?

 

Bất lực ư?

Không! Dù sao ta vẫn còn tiếng khóc

Ta bóp buồng phổi phập phồng để gào lên thật mạnh

Oa oa oa

Chân giãy đạp

chiếc nôi rệu rã liệng mình chao

những xà tre đòn tay tre dui mè tre lay

ọp ẹp... ọp ẹp

lời than già nua hơn tiếng cọt kẹt của chiếc nôi nhiều

mái rạ tường rơm phên nứa

chao đảo trong cơn run rẩy

 

Ôi! Ôi! Ôi!

Trời ơi! Nín đi nào bé cưng của mẹ

Con bực bội gì mà gào dữ thế

vừa bú xong lại đói rồi sao?

mẹ bế lên ấp ta vào hai nguồn sữa

chảy từ cung dạ dầy om mùi cháo loãng

cặp vú lả đi trong mắt

cạn nguồn suối long lanh

đang vắt kiệt mình cho bầu sữa

tiếng dạ dầy bóp nhịp rã rời

ta lịm thiếp

tiếng oa oa tắt dần trong buồng phổi

đang cạn bầu không khí

của mái nhà sụp xuống lè tè

đôi môi ta ngập chặt

giữa ranh giới

sự chấp nhận của chiếc lưỡi khát thèm

và sự khước từ của chiếc cổ họng đã ngấy mùi cháo hẩm

 

Hãy nhắm mắt!

ngủ kỹ đi, tôi nhủ

thức làm chi để cứ phải nhìn

hai bầu sữa mẹ đang vật vã

muốn cất lên từ chiếc đáy cạn nguồn

những giọt sữa lọc vội từ nước cháo

 

Hãy nhắm mắt !

ngủ kỹ đi, tôi nhủ

để không còn nhìn thấy

hai cánh tay khẳng khiu của mẹ

đặt ta trở lại chiếc nôi

cũ rích của ông bà!

 

Con ơi hãy ngủ như bông

để mẹ đi cấy lấy công cho nhà

 

Lời mẹ ru tôi vào ước vọng

về ngày mai khi mùa gặt tới

công mẹ đổi về cân thóc

mẹ sẽ nấu cơm mới

vắt cho tôi ngun sữa tràn đầy

và tôi thiếp đi

như một bài ca của cháo

mơ khúc khải hoàn

về hạt gạo ngày mai

(Còn tiếp...)




KẺ HÀNH HƯƠNG TỪ ĐỜI ĐẾN THƠ (I) KẺ HÀNH HƯƠNG TỪ ĐỜI ĐẾN THƠ (I) Reviewed by Lê Sính on 10:20 AM Rating: 5

No comments:

Powered by Blogger.