KẺ HÀNH HƯƠNG TỪ ĐỜI ĐẾN THƠ (II)

KẺ HÀNH HƯƠNG

TỪ ĐỜI ĐẾN THƠ

Trường ca – Tác giả: Nguyễn Hoàng Đức

***

Chương II

Ngày tháng qua mau

vừa gặt vụ mùa đã cấy vụ chiêm

tôi lớn lên trong nỗi lo thấp thỏm

mùa giáp hạt tháng ba ngày tám

vừa năm mười sáu tuổi

cha dựng tôi dậy nửa đêm

để dặn dò:

rạng sáng mai con hãy lên đường

dưới bếp lửa kia

mẹ đang đồ cơm nắm cho con

hãy đi khỏi quê nghèo

nơi chỉ quanh quẩn hai mùa sống

hết vụ chiêm lại đến vụ mùa

của chiếc dạ dầy

con hãy đi tìm những mùa sống mới

cho tâm hồn phơi phới của con

hãy đi ra biển

duyên hải không chỉ có mùa gặt của lúa

mà còn có mùa gặt của muối

mùa gặt của cá

mùa gặt của gió đại dương lồng lộng

mùa gặt của sóng triều cuốn xô bờ cát

mắt con sẽ không còn bị lớp tre làng chắn lại

chúng sẽ thoả thuê khi thả tầm nhìn

lướt chập chờn cùng sóng biển

đùa giỡn với những cánh buồm khát vọng

và mặt trời ở đại dương cũng khác

mỗi bình minh ngoi lên

như một vầng hồng khao khát mênh mông

hạ cánh nhẹ nhàng

đón giấc mặt nước bao la vừa choàng dậy

giữa điệu đàn thanh khiết

những cơn mơ đầy sóng vỗ miên man

 

Con hãy đi ngược những dòng sông

để tìm xem cội nguồn của chúng

những dòng sông đang xiết xói lở bờ

bỗng hiền hoà lượng khúc quanh duyên dáng

cho cá hát những bài ca sinh đẻ

cho dân chài hát điệu hò kéo lưới

 

Con hãy leo lên những đỉnh non cao nhất

để ước xem có với được mặt trời

khi hồn ru trong gió

vờn mây ngũ sắc dưới chân

con sẽ chứng kiến

khát vọng của mặt đất bình yên dâng lên thành núi

dâng tình yêu như bầu vú khát yêu

đón lấy hồn si mê

của vòm trời đậu xuống

và giữa cuộc giao hoà trời đất

con sẽ nhận ra khát vọng

cuộc đối thoại càn khôn

giữa đất và trời

giữa cỏ cây với gió

giữa đại dương và mặt trời

giữa con người với trăng sao!

 

Con hãy đi đi

Lúa ở cánh đồng làng ta không đủ nuôi con nữa

chữ của cha cũng không còn đủ

để dạy con

con hãy đi học ở trường đời

mỗi ngày đàng là một sàng khôn!

 

Mẹ tôi chấm nước mắt

Rưng rưng

Con hãy nghe lời cha!

 

Hãy lên đường chân cứng đá mềm

đừng luyến tiếc ở nhà với mẹ

một hạt giống cứ ủ vào gốc mẹ

mãi còi cọc chẳng thể nào lớn được

con hãy bứt mẹ ra

để trở thành một đấng nam nhi cường tráng

 

Bứt mẹ ra

để trở thành một thân cây riêng rẽ

bầu sữa mẹ khi xưa

có thể nuôi con đang còn bé bỏng

nhưng không đủ để dưỡng dục con

trở thành một cây đại thụ

con hãy ra đi

hãy uống sữa đời

sữa của mặt trời mặt trăng và muôn sao tụ lại

rót xuống đất bao la nguồn ánh sáng

dâng tràn những đỉnh non ngàn

và chảy về sự sống

con hãy uống lấy nguồn sữa đó

để trở thành chàng trai của cha Trời mẹ Đất

mái nhà tranh đây

chỉ là quê con - đứa hài nhi bé bỏng

nhưng ngoài kia bầu trời thiên hạ bao la

mới là quê đời - cho con sống

 

Hãy dời quê hương

để tìm đến quê đời!

 

Vâng! Con sẽ đi

Con sẽ học thật nhiều

Con sẽ làm việc thật nhiều

Mong sớm trở về quê

Có được tiền giành dụm

lợp lại mái tranh dột nát

để cha mẹ không còn run rẩy

tìm một góc không thấy trời

mỗi khi mưa ùa vào căn nhà chật hẹp

con sẽ thay liếp cửa

để những cơn gió mùa đông quái ác

không xộc đường vào thẳng

chiếc giường tre phủ rơm cứng như gai

thiếu chiếc chăn đã nhường cho con

nơi trong gió bấc lạnh lùng

nghe tiếng khớp xương cha mẹ trở mình

buốt như lời than

của dui mè tre tê cóng thời gian

 

Con sẽ đem về những chiếc nôi mây mới

để con của con

cháu của con

sẽ sinh ra giữa hương cuộc sống tinh khôi

phút chào đời...

 

Tôi vác túi mo cơm

Chào dã biệt mẹ cha và hàng xóm

Lên đường!

 

Này cháu!

Ông bác tôi chạy lại dặn dò

“Cháu hãy nhớ lời bác

ở xứ ta

con đường làm thơ là đường ngắn nhất

để đi tới thành công

nếu có học gì thì cũng nhớ rằng

cho dù cháu có viết sách này sách nọ

những tiểu thuyết dầy trang những cuốn thông kinh sử

thì cũng chẳng mấy khi được người xứ ta ngó đến

nhưng chỉ cần làm một bài thơ vài câu tàm tạm

thì sẽ được mọi người ngâm nga

học thuộc lòng truyền khẩu

tên cháu sẽ trở thành một bài ca

véo von trên môi thiên hạ

rồi cháu sẽ có danh

danh đến tất lợi đến

lợi đến tất quyền sẽ kéo liền chân

 

Hãy nhớ lời bác dặn nghe không

Thơ Lục bát thì chữ câu sáu cuối cùng

phải gieo vần với lời thứ sáu câu sau

thơ Tứ tuyệt là thơ bốn câu

câu thứ nhất là mở

hai câu giữa là phá

và câu thứ tư là khép lại

giản tiện làm sao!

nhớ lời bác dặn chưa

con đường làm thơ là đường ngắn nhất

nhớ chưa... ?”

 

Vâng cháu xin nhớ

Tôi xốc lại mo cơm đã trễ xuống bên vai

mồm nhẩm lại phương ngôn

con đường làm thơ là đường ngắn nhất!

(Còn tiếp...)



KẺ HÀNH HƯƠNG TỪ ĐỜI ĐẾN THƠ (II) KẺ HÀNH HƯƠNG TỪ ĐỜI ĐẾN THƠ (II) Reviewed by Lê Sính on 10:26 AM Rating: 5

No comments:

Powered by Blogger.