Truyện ngắn: Phi Vụ Cuối Cấp


PHI VỤ CUỐI CẤP
Truyện ngắn: Lệ Hằng
Hải Cò và Hưng Lép ngồi cùng bàn ngay bên cạnh cửa sổ phòng học. Đã là tuần học cuối cùng của năm, lòng đôi bạn nao nao. Chốc chốc cả hai lại nhìn ra cửa sổ ngắm nhành phượng vừa được hoa kết chùm thắp lửa đỏ rực. Lũ ve đã bắt đầu kéo còi rình rang, những tiếng còi ròn rã như thúc giục hai chàng lính ngự lâm xung trận.

Hưng Lép đứng cách gốc phượng chừng mười lăm mét, mắt đảo ngược đảo xuôi trên sân trường đã thưa thớt bóng học sinh. Hai cái đầu thông thái cộng lại thì phi vụ cuối cùng này sao có thể không trót lọt được. Hải Cò đã thả nhành phượng xuống bãi cỏ, Hưng Lép vồn vã đón lấy. Chợt xa xa tiếng bác bảo vệ vọng đến.
- Đâu, đâu? Đứa nào mà to gan dám trèo cây?
Những tiếng bước chân gấp gáp dội trên hành lang dãy lớp sát cây phượng rồi nhanh chóng bước lạo xạo trên sân. Hưng Lép đã dùng chân bẻ đôi nhánh phượng, nó cầm chùm hoa trên tay và vứt ngay phần còn lại qua bên kia bãi cỏ trong bụi thủy trúc. Hải Cò cũng đã kịp đáp đất nhanh chóng phủi bụi trên quần áo. Bác bảo vệ cùng hai đứa con gái đã đứng trước mặt chúng, cả sáu con mắt chằm chằm dán vào chùm hoa phượng trên tay Hưng Lép.
- Lớp cô nào đây?
Không đợi chúng trả lời bác tóm lấy túi áo Hưng Lép nheo mắt đọc.
- 5D – lớp cô Thủy. Một đứa trèo thôi hay cả hai đứa cùng trèo? – Bác bảo vệ đưa mắt nhìn hai đứa con gái, hỏi.
- Một, thưa bác.
***
Cô Thủy nhìn Hưng trân trối. Hưng là đứa học giỏi nhất nhì lớp. Và Hưng là lớp trưởng. Suốt cả năm học cô Thủy hầu như chưa lần nào phiền lòng về Hưng nhưng sao hôm nay đứa học trò gương mẫu nhất của cô lại nổi loạn phạm lỗi lớn thế này cơ chứ! Tội này là phải viết biên bản kiểm điểm mang về phụ huỵnh ký.
Hưng Lép mặt tái mét cẩn thận mở đinh ghim tách cặp giấy vở ra, cây bút đã chực sẵn trên bàn chờ Hưng. Bên ngoài sân trường Hải Cò vùng chạy. Nó lượm phần còn lại của nhánh phượng trong bụi thủy trúc rồi lao đi. Cô Thủy sững sờ nhìn Hải Cò với cây gậy nắm chặt trong tay, Hưng Lép nhìn bạn lắc đầu ra hiệu.
- Thưa cô, em mới là người trèo cây chứ không phải bạn Hưng ạ. Em cần cây gậy này nên em trèo ạ.
Cô Thủy nhìn chùm bông vật trên bàn rồi nhìn cây gậy tầm hơn một mét trên tay Hải Cò, đúng là một nhành mà ra. Nhưng cô hỏi cả chục lần đôi bạn cũng không chịu khai lý do Hải Cò cần cây gậy ấy. Cô lo lắng nhìn hai đứa học trò thầm nghĩ: “Không lẽ chúng đến tuổi nổi loạn kiếm gậy đánh nhau? Phải làm sao đây?”
***
Hải Cò lặng lẽ rút bản kiểm điểm có chữ ký của phụ huynh mang lên bàn giáo viên. Cô Thủy liếc qua bản kiểm điểm, nét mặt đang thản nhiên bỗng dưng nhăn nhó và tái lại vì giận dữ. Cô đi thẳng xuống bàn Hải Cò.
- Em dám lừa cả cô nữa sao? Em học thói ma mãnh này ở đâu ra thế, hả?
Cô không ngờ những đứa học trò đáng yêu của cô lại có ngày biết giả chữ ký của phụ huynh để lừa cô. Cô nhìn nét ký non nớt ấy lòng như thắt lại.
- Em có biết tội giả chữ ký của ba mẹ còn nặng hơn tội trèo cây nữa không? Em lên phòng hội đồng với cô.
- Cô bắt lên phòng hội đồng ngồi là thằng Hải bị đuổi học rồi đó bây ơi. – Cả lớp nhao nhao, mặt Hưng Lép rúm ró như sắp mếu.
Trong phòng hội đồng Hải Cò cũng sắp mếu, dù cô Thủy đã nhẹ nhàng hỏi han để biết lý do thực sự mà Hải vẫn không nói.
Trống vừa điểm giờ chơi, Hưng Lép cắm đầu lao ra khỏi lớp, khỏi cổng trường. Bóng áo trắng ấy phăng phăng lướt trên vỉa hè, mồ hôi túa ra ướt đẫm cả lưng. Ba chục phút sau Hưng quay lại. Cô Thủy và cả lớp thở phào. Học sinh lớp cô Thủy nháo nhác vây quanh cửa phòng hội đồng.
Trong phòng hội đồng, cô Thủy ngồi đối diện với chú Khang – ba Hải Cò. Cạnh mép bàn, Hưng đang lí nhí xin lỗi cô vì sợ Hải Cò bị đuổi học nên đã chạy về tìm chú Khang mà không xin phép cô.
Cô Thủy nhìn chú Khang vừa thương cảm vừa bối rối.
- Thưa anh, em xin lỗi vì báo với anh chuyện này chắc anh sẽ lo lắng lắm. Em cũng đang rất lo, em Hải bình thường rất ngoan nhưng không hiểu sao hôm qua đã trèo cây mặc dù dưới mỗi cây đều có ghi “Cấm trèo cây”. Nội quy trường tuần nào em cũng nhắc. Hôm nay em ấy lại giả chữ ký của ba mẹ để ký vào bản kiểm điểm nữa anh ạ.
Chú Khang đắng họng ngoảnh đầu quanh tìm Hải Cò.
- Hải, con trèo cây làm gì vậy? Nói ba nghe!
Hải Cò vẫn im thin thít, hai mắt đỏ kè. Cô Thủy đứng dậy đến góc phòng lấy tang vật cho chú Khang xem.
- Em Hải bảo là cần cây gậy này nên trèo lên bẻ, anh ạ. Em thấy lo, không biết có phải các con đã lớn muốn chứng tỏ bản thân nên sinh chuyện đánh nhau. Hôm nay em cũng định ghé nhà gặp anh chị.
Chú Khang quờ quạng cầm cây gậy. Trán chú nhăn lại, nét mặt vừa ưu tư vừa đau khổ. Giọng chú nghe buồn rười rượi.
- Xin lỗi cô, chuyện này là do tôi mà ra. Mấy hôm trước tôi đi mua đồ ở quán gần nhà sơ ý không biết đứa nào nghịch lấy mất cây gậy của tôi. Cây gậy đó là đôi mắt của tôi, Hải nó đi quanh kiếm cho tôi cây mới mà kiếm mãi không ra. Chắc nó lo cho tôi rồi sinh liều làm bậy, cô ạ.
Chú Khang lại quay quanh tìm Hải.
- Hải! Ba đã dặn con nhiều lần, ở nhà có gì là phải nói với ba, đến trường là phải xin phép cô giáo. Con làm thế này ba buồn lắm. Đã biết lỗi của mình chưa?!
Nơi góc bàn, Hải cúi gầm mặt nức nở.
- Dạ… con biết rồi. Con xin lỗi ba… Em xin lỗi cô!
Chú Khang tiếp:
- Xin cô tha lỗi cho chuyện cháu giả chữ ký. Bà ngoại cháu ở quê ốm nặng nên mấy hôm nay mẹ cháu vắng nhà. – Chú Khang nghẹn ngào. – Tôi mù lòa thế này có biết đường mà ký kiếc gì đâu nên cháu nó giả chữ ký của mẹ, thưa cô. Với lại, chắc nó sợ tôi biết tôi giận…
Cô Thủy cầm bản kiểm điểm có dấu tay chú Khang vừa in lên đó ôn tồn nói với Hải Cò:
- Cô rất quý em vì sự quan tâm và tình cảm em dành cho ba mình. Nhưng, việc em làm là sai, em hiểu rồi chứ? Nhỡ tụi em lén lút trèo cây trượt chân té thì cô biết phải làm sao? Còn ba mẹ em nữa, em có biết nếu em gặp chuyện xấu ba mẹ chính là người lo lắng nhiều nhất không?
Hải Cò đã thôi thút thít, hai mắt nó trong veo, nó “dạ, dạ” liên tục.
- Từ nay về sau làm việc gì cũng phải biết nghĩ trước nghĩ sau và nghĩ đến hậu quả, nghe chưa! Hôm nay cô cho em nghỉ một buổi, em dẫn ba về và tự làm hết bài tập mai cô kiểm tra.
Hải Cò mừng húm. Cả phòng hội đồng, cả khoảng sân vuông và cả trời nắng hạ níu theo chân Hải Cò khi nó dắt chú Khang về bằng cây gậy phượng vĩ cô Thủy trân trọng tặng lại nó.
Lệ Hằng, 10/05/2019
---HẾT---

(ảnh từ internet)



Truyện ngắn: Phi Vụ Cuối Cấp Truyện ngắn: Phi Vụ Cuối Cấp Reviewed by Lê Sính on 3:29 PM Rating: 5

No comments:

Powered by Blogger.