Trường ca: Khu Vườn Ươm Ánh Sáng - Chương 4

KHU VƯỜN ƯƠM ÁNH SÁNG

(TRƯỜNG CA)
TÁC GIẢ: LỆ HẰNG
---
CHƯƠNG IV
TÌM CHIẾC KÉN TÁI THIẾT HÌNH HÀI


Tiếng hót xa dần
Ti lần tìm vu vơ trong gió
chân khập khiễng vấp vào thân cây ổi
ngã nhào
bàn tay Ti lảo đảo tìm chỗ vịn
con sâu tròn lẳn kinh hãi nhìn Ti
nó chệnh choạng bỏ rơi chiếc lá đang gặm dở còn hơn một nửa
vác bụng tròn trườn đi tìm chỗ nấp
nhưng không còn kịp nữa.

“Á!
nhẹ tay thôi, xin hãy nhẹ tay thôi
và đừng nắm chặt lại
hỡi con người!
Thượng Đế đã cho một hình hài hoàn mỹ
và bộ óc vĩ đại trên cả mọi loài
xin hãy vì những điều rất lớn ấy
mà xót thương một sinh linh bé bỏng
vật vờ như phù du
gớm ghiếc không có ai bầu bạn.
Một con sâu với tất cả sự nhếch nhác xấu xa biếng lười rờn rợn
thì có bị bóp nát vì xúc phạm người nhìn cũng không oan uổng mấy
nhưng một con sâu đang miệt mài gặm chiếc lá cuối cùng trong đời nó
mơ về chiếc kén tối thui
mơ về chuỗi ngày vùi mình trong khoảng đen màu nhiệm
tái thiết chính hình hài gớm ghiếc của mình
bằng những gì đau đớn nhất
bằng những gì đơn độc nhất
và bằng những gì vinh quang nhất nó có thể hiến dâng cho cuộc sống
thì xin hãy làm ơn nghĩ lại một lần
duy nhất một lần thôi cũng được.
Tất cả sự xấu xí này nay mai thôi sẽ bị vùi lấp, phân hủy
để làm gì ư?
Để nâng đôi cánh tuyệt mỹ thoát ra khỏi kén
hóa thân thành Cái Đẹp.
Vậy có đáng để tha một lần?”
Bàn tay Ti chỉ khép hờ
nhưng con sâu ngờ nghệch vẫn la oai oái:
“Hỡi con người vĩ đại, xin hãy nhẹ tay
xin hãy thả tôi ra để tôi hoàn thành sứ mệnh của mình
hồi sinh vì Cái Đẹp.
Chính con người chứ chẳng ai khác
đã ngây ngất trước sắc màu và họa tiết của chúng tôi
đã say sưa theo những nhịp dặt dìu điệu đà không vũ công nào bì được
đã ao ước xiết bao đôi cánh huyền ảo diệu - biểu tượng bên những đóa hoa
và đã nâng chúng tôi lên bằng thơ, bằng nhạc, bằng cổ tích.
Không phải tự nhiên mà chúng tôi được ưu ái thế
chính chúng tôi với những cuộc tái thiết hình hài đằng đẵng
đã hiến dâng cho sắc màu cuộc sống
để thấy được rằng:
khu vườn không chỉ có màu xanh
triền cỏ không chỉ có màu xanh
cánh đồng cũng không chỉ có màu xanh
mà còn có những sắc đỏ, cam, vàng, tía… chập chờn
và thậm chí
màu xanh trên đôi cánh chúng tôi vẫn không lẫn với màu của lá
họa tiết trên đôi cánh chúng tôi vẫn không lẫn với họa tiết trang trí nào
dù chúng được vẽ bằng bàn tay nghệ nhân điêu luyện nhất
đấy là một kỳ tích xây bằng bao lần lột xác hóa thân
tự trút bỏ tự ngấu nghiến chính lớp vỏ của mình
để từ bóng tối bước ra
một hình hài rực rỡ.
Các nhạc sĩ, các họa sĩ, các nhà thơ
họ đã nâng chúng tôi lên bằng đôi cánh thời gian 
và ngược lại,
chúng tôi nâng hồn thơ, hồn nhạc của họ thành mãi mãi
vì Cái Đẹp là bất tử.
Vậy là đáng để tha lắm chứ!”
“Bạn đang nói về bươm bướm đấy ư?
Những con có cánh
ướp đầy phấn hương
bay từ vườn cổ tích về đây
đấy là những nàng tiên – mẹ mình bảo thế
mùa xuân
những nàng tiên sửa soạn xiêm áo mới
đợi ngày trẩy hội rình rang trong vườn
phải vậy không?”
Ngón tay trỏ của Ti nhẹ nhàng lướt qua lớp da trơn nhầy con sâu gớm ghiếc
dịu dàng như hứng một cánh hoa
con sâu hoảng hốt còn hơn lúc bị nhốt
thốt lên:
“Bạn không sợ? không gớm ghiếc? không muốn giết mình sao?
Những con sâu trong vườn này
đảm bảo chưa có con nào được nâng niu đến thế
bởi bàn tay con người ấm áp diệu kỳ đến thế.
Mình có đang mơ?
Hay từ tấm thân tròn gớm ghiếc
đôi cánh đã mọc ra?”
Ti nâng con sâu lên gần chút nữa
reo vào tai nó
những âm thanh như chảy từ kẽ đá núi ra
rỉ rách trong veo:
“Sâu à, thôi đừng nói bậy nữa!
Ngay từ điểm khởi đầu bạn đã được sinh ra vì Cái Đẹp
thì những gớm ghiếc bây giờ chỉ là quá trình sửa soạn
chừng nào bạn không lột xác nữa thì chừng đó bạn mới không đáng tha
chính gió đã nói với mình những điều tương tự thế.
Bạn,
chính bạn
với cuộc tái thiết hình hài vĩ đại của mình
với hành trình lột xác hóa thân miệt mài đằng đẵng
với đau đớn tủi buồn thân vùi trong bóng tối
đổi lấy đôi cánh tự do
đổi lấy sắc màu cho những khu vườn, cánh đồng, triền cỏ
là đã đáng để mình nâng niu học hỏi
và bạn biết không?
cuộc hóa thân của bạn còn đổi lấy cho mình hi vọng
không phải hi vọng mong manh mà là hi vọng long lanh đấy nhé.
Chiếc kén của bạn sần sùi chật chội lắm phải không?
ba đã đọc mình nghe, trong sách dạy thế
và nó tối vô cùng, bạn nhỉ?
Mình không bị nhốt trong kén như sâu
nhưng thế giới của mình cũng tối đen thăm thẳm
hay tại chiếc kén của mình rộng quá
cựa quậy bao nhiêu vẫn không chạm đến vách
nên chẳng dễ dàng nhận biết?
Có hay không? Chiếc kén của riêng mình?
Để một ngày đôi mắt mình lột xác
đạp bung vách kén
bước vào ánh sáng
như sâu?”
Con sâu gớm ghiếc bỗng loay quay cuống quýt:
“Thôi chết, giờ vàng đã điểm
mình phải đi ngay chứ không thì trễ mất
mặt trời đã xuống núi và ngày chờ tắt
khoảnh khắc mình dệt kén để lui vào bóng tối chỉ còn tính bằng tích tắc
chúng ta không đủ thời gian để bàn về những chiếc kén nữa rồi
hẹn bạn khi mình tái thiết thành công
chúng ta nói chuyện
về những chiếc kén
về màu đen, bóng đêm và ánh sáng
về những hành trình màu nhiệm
của mình
của bạn
của tất cả chúng ta
còn bây giờ,
xin bạn tin một điều duy nhất
rằng đêm kéo đến để ngày bình minh
sớm mai nắng rớt trên cành
thắp sáng mùa hi vọng.”
Con sâu vùng vằng trườn đến cuối bàn tay, chực rớt
Ti quáng quàng đặt người bạn mới xuống đất, dặn với theo:
“Ngày bạn mọc ra đôi cánh sẽ là ngày chúng ta gặp lại,
mình chờ
xin đừng bội tín
đừng bỏ rơi người bạn đang cố tìm chiếc kén của mình này, sâu nhé!”
Con sâu gớm ghiếc núp sau chiếc lá
thả cho Ti tiếng nói yếu ớt cuối cùng
trước khi không còn kịp nữa:
“Ngày mình mọc ra đôi cánh sẽ là ngày chúng ta gặp lại
đấy là hẹn ước
là hẹn ước…”
Trời nhá nhem
bóng đêm lem dần sang ánh sáng
đằng tây,
nơi giải phân cách giữa trời và đất
vệt hồng cuối cùng
sót lại chơi vơi.
Gió núi rười rượi quấn quýt tóc Ti
Ti lần dò mở đường quay vào lại
nơi có mẹ đang chờ.
Ơ hay
tiếng thở chiều nay nghe lạ quá!
Có thứ gì đó như là trăn trở
như là rạng rỡ
như là tươi vui
như là mơ ước ngạt ngào
đọng trong hạt nắng đang chìm vào đêm.
Ti ngân khe khẽ:
“Đêm kéo đến để ngày bình minh
sớm mai nắng rớt trên cành
thắp sáng mùa hi vọng.
Rồi mắt mình sẽ có những bình minh
ngày nào đó
sớm thôi.”
Một thế giới màu xanh
chợt bùng lên cùng những sắc cam hồng xanh tím
chập chờn trong đôi mắt ngủ quên chưa một lần tìm ánh sáng của Ti.
(hết chương 4)



Trường ca: Khu Vườn Ươm Ánh Sáng - Chương 4 Trường ca: Khu Vườn Ươm Ánh Sáng - Chương 4 Reviewed by Lê Sính on 3:14 PM Rating: 5

No comments:

Powered by Blogger.