Khai phá đến tận cùng cái tôi bản thể mang hơi thở thời đại


CON ĐƯỜNG KHÔNG CÔ ĐƠN
(Thơ Nguyễn Hoàng Đức)
KHAI PHÁ ĐẾN TẬN CÙNG CÁI TÔI BẢN THỂ
MANG HƠI THỞ THỜI ĐẠI

Nói đến cái tôi và nói đến cô đơn là đang nói đến những vấn đề “xưa như Trái Đất” bởi có lẽ chúng đã xuất hiện từ thuở bình minh của loài người, cùng với sự xuất hiện của con người. Con người là một thực thể đầy mâu thuẫn và sống động, vừa khao khát xã hội thừa nhận mình cũng vừa khao khát chính mình thừa nhận mình, vừa có nhu cầu giao tiếp bên ngoài (hướng ngoại) để hòa vào cái chung của mọi người vừa có nhu cầu giao tiếp bên trong (hướng nội), cần không gian riêng để mình tự soi mình và nhìn thấy chính mình.

Thi ca chính là chiếc gương soi chiếu tâm hồn nên hiển nhiên vấn đề về cái tôi và sự cô đơn không thể nào là mới. Vậy thì, có gì trong “Con Đường Không Cô Đơn” đáng để chúng ta bỏ thời gian đào sâu suy nghĩ? Chúng ta hãy cùng nhau đi một chuyến tàu tốc hành trên đường ray lịch sử văn học để có cơ sở đối chiếu và phát hiện đóng góp của Nguyễn Hoàng Đức cho thời đại, hoặc, nếu cuối cùng chẳng có gì đáng nói thì chúng ta có thể thống nhất là lãng quên nó đi.

Như đã nói, cái tôi và sự cô đơn gần như là song hành và chúng ta cần nó như cần hơi thở dù cho dù lắm lúc không nhận ra điều đó. Thi ca thời đại nào cũng là để ghi lại cái tôi của thi sĩ dù cái tôi ấy biến đổi theo dòng chảy của tư tưởng và lịch sử. Với Bà Huyện Thanh Quan, cái tôi cô đơn đi cùng trời – non – nước, ta gặp ta trong sự hùng vĩ bao la của đất trời:

“Dừng chân đứng lại trời, non, nước
Một mảnh tình riêng, ta với ta.” (Qua đèo Ngang)

Đến Nguyễn Khuyến, sự cô đơn co lại trong nhỏ bé, quạnh quẽ với một “ao thu lạnh lẽo”, một thuyền câu “bé tẻo teo” bên ngõ nhỏ “vắng teo”.

“Ngõ trúc quanh co khách vắng teo
Tựa gối, ôm cần lâu chẳng được
Cá đâu đớp động dưới chân bèo.”

Vâng, ta nhìn thấy nỗi cô đơn của con người in dấu và lồng vào trong cảnh sắc thật tài tình. Đấy là cái tôi trữ tình hay còn được gọi là “cái tôi vô ngã” – một nét đẹp trong thi ca thời bấy giờ, trước khi chữ quốc ngữ, cùng với bánh xe lịch sử và cùng với luồng tư tưởng mới đến từ phương Tây, công phá như một quả bom hẹn giờ đẩy thi ca vào một kỷ nguyên mới. Kỷ nguyên khẳng định cái tôi cá thể của mình.

Từ đây, một thế hệ thi nhân mới bứt phá khỏi lối “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”, họ tự tin đưa cái tôi vào thơ, thậm chí tôn vinh cái tôi lên vị trí cao nhất, làm trung tâm của thế giới nghệ thuật. Họ không áp đặt cảm xúc mình vào mây bay, khói tỏa, trăng tà… và không lẩn tránh xưng “tôi” trong thơ nữa mà khẳng định.

“Hôm nay trời nhẹ lên cao
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn.”

Tôi buồn, tôi khổ, tôi yêu, tôi đắm say, tôi điên đảo, tôi lạc mất tôi… tất cả những cái tôi ấy trong thơ mới sao mà rõ ràng, mà mãnh liệt, mà thiết tha, mà quằn quại thế! Đó chính là thơ mới, là hồn của thơ mới. Để khái quát giai đoạn sôi nổi và rạo rực ấy của thi ca, xin được mượn lời của Hoài Thanh trong Thi Nhân Việt Nam, rằng: “Đời chúng ta nằm trong vòng chữ tôi. Mất bề rộng ta đi tìm bề sâu. Nhưng càng đi sâu càng lạnh. Ta thoát lên tiên cùng Thế Lữ, ta phiêu lưu trong trường tình cùng Lưu Trọng Lư, ta điên cuồng với Hàn Mặc Tử, Chế Lan Viên, ta đắm say cùng Xuân Diệu. Nhưng động tiên đã khép, tình yêu không bền, điên cuồng rồi tỉnh, say đắm vẫn bơ vơ…”
Cái buồn, cái cô đơn của thế hệ ấy là cái buồn, cái cô đơn của lớp người cho rằng mình “đầu thai lầm thế kỉ”, bơ vơ trong cơn khát khẳng định mình, khẳng định một điểm bé thôi nhưng vừa đủ để đặt chân giữa mênh mông kiếp người. Đó là sự cô đơn của cái tôi cá thể khi xét mình trong tương quan với tập thể, cộng đồng. Cơn khát lớn đến nỗi Xuân Diệu thốt lên: “Ta là Một, là Riêng, là Thứ Nhất”. Khi thi nhân khẳng định cái tôi cá thể đơn độc và tuyệt đối như thế cũng là khi thi nhân đặt mình trong cộng đồng và hướng đến thế giới bên ngoài chính mình, để được công nhận trong thế giới bên ngoài.

Vậy sau khi cái tôi cá thể lên ngôi và được công nhận “Ta là Một, là Riêng, là Thứ Nhất” ấy (bỏ qua giai đoạn cái “tôi” phải nương náu và hòa mình vào cái “ta” chung khi đất nước còn chiến tranh) cái tôi đã đi tiếp như thế nào? Thi ca không bao giờ chịu làm kẻ hành khất đi lang thang bên ngoài cái lõi của vận động xã hội. Cái tôi cá thể, sau sự tiếp cận sâu sắc với triết học, đã đi một đôi hài mới trên chặng đường mới mang tên cái tôi bản thể.

Bản thể là một khái niệm khởi phát từ triết học, chỉ cái bản chất mà chỉ có lí trí mới hiểu cắt nghĩa được. Thi nhân vẫn trên con đường gặm nhấm cô đơn của mình, nhưng con đường ấy bây giờ dẫn họ đến những con đường mới thẳm sâu hun hút bên trong chính con người họ để khai phá đến tận cùng nỗi cô đơn, ở nơi mà dòng chảy cô đơn rỉ ra như giọt nước đầu tiên rỉ ra từ vách đá để từ đó hòa thành suối nguồn cô đơn trong cơn “uống cạn chính mình”. Chúng ta hãy cùng đi từ điểm khởi đầu của Con Đường Không Cô Đơn để từng bước khám phá cuộc rượt bắt chính mình đến ngạt thở của Nguyễn Hoàng Đức.

“Không có em
Anh mới có dịp ngắm lại chiếc bóng của mình
dọc con đường mưa nhè nhẹ...”

Chỉ ba từ “không có em” ngắn gọn đơn sơ mà không hề đơn điệu ấy đã gợi trong lòng người đọc xiết bao suy tưởng. Ta đã nghe đâu đây rằng không em thế giới trở nên vô nghĩa, không em tôi chỉ còn là một tinh cầu đi lạc cô đơn. Với Nguyễn Hoàng Đức, cũng chẳng khác là bao khi thi nhân phải ôm xiết chiếc bóng của mình.

“Anh cố xiết bóng mình cô quạnh
hồn gặp thân
thân gặp bóng”

Những câu thơ gợi lên sự rờn rợn khi một con người phải phân thân mình ra đến từng mảnh: hồn, thân, và bóng để rồi phải chạy trốn.

“chỉ có trong cô đơn
ta mới được uống cạn chính mình
ta chạy trốn ta
ta rượt bắt ta từng bước
và ôm ta trọn vẹn
trong vòng tay xiết lấy
hững hờ bờ vai quen thuộc
vẫn lại là mình!”

Nhịp thơ nhanh dồn dập đưa ta vào một cuộc rượt đuổi và chạy trốn như bóp nghẹt trái tim đến mức phải thảng thốt kêu lên “hững hờ bờ vai quen thuộc vẫn lại là mình!”. Ta rượt bắt ta và bắt được mình. Cô đơn như thế đã đủ chưa? Chơi vơi như thế đã tận cùng chưa?! Có lẽ rồi. Vậy mà con người ấy không mượn men đời cũng không mượn men tình để chuốc mình say nhằm tạm quên đi cái bóng, cái hồn, cái thân cô đơn ấy mà ngược lại, con người lí trí của thi nhân đang sống dậy mạnh mẽ. Và, tỉnh táo chưa bao giờ là tỉnh táo thế khi thi nhân nhận ra mình là “chiếc đấu” đang “tự đong lấy vỏ của mình”. Một sự tỉnh táo đến rợn người và hiếm thấy. Từng bước, từng bước người bóc tách từng lớp suy tưởng nằm tận sâu trong hồn để phủ định cả nhầm tưởng “chỉ có trong cô đơn – ta mới uống cạn được chính mình” lúc ban đầu.

“Trong cô đơn
Anh không uống được mình
Như chiếc miệng chẳng thể nào uống nổi vầng môi!

Trong cô đơn
Anh không thấy được anh
Như mắt làm sao thấy nổi con ngươi!

Trong cô đơn
Anh không nghe thấy anh
Như đôi tai không nghe nổi hốc thẳm lặng câm của chúng!”

Thi sĩ chẳng nói gì xa xôi, chẳng mượn trăng mượn gió ví von xa xôi mà lấy chính con người mình, mổ xẻ chính mình để tìm ra những nguyên lý tường minh ấy. Chiếc miệng sao có thể uống được vầng môi, mắt làm sao thấy nổi con ngươi, tai làm sao nghe nổi hốc thẳm lặng câm của chúng! Vâng, hiển nhiên không có gì thêm để cãi và làm ta giật mình. Trong cô đơn “anh” sẽ chẳng là gì nữa cả! Bởi:

“nỗi cô đơn không thể nào vượt qua khoảng trống
vực thẳm gót chân em khơi lại phía sau mình”

Một cuộc trở ngược thật ngoạn mục. Cái tôi bản thể được lên ngôi, nỗi cô đơn được đẩy lên tột cùng không phải để “anh” chao đảo, không phải để “anh” cực đoan, mất niềm tin thu mình trong thế giới chỉ có mình với chính mình mà để anh trở ngược ra bên ngoài tìm kiếm một bản thể cô đơn khác.

“mỗi lần câu hỏi đó nhen lên
là một lần
em len vào một chút”
và:
“ôi, chỉ có em, có em thôi!
mới lấp được khoảng không hun hút đó
để nỗi cô đơn của anh gặp lại mình
để hai nỗi cô đơn của đôi ta chồng khít lại
lấp tràn khoảng không băng giá
gom thành một khối cô đơn chẳng còn cô đơn nữa!”

Dù chìm trong cơn khát khao tình yêu huyền nhiệm, “anh” vẫn tỉnh táo nhận ra rằng hai khối cô đơn của chúng ta chồng khít lại không có nghĩa là hết cô đơn mà vẫn thành một khối cô đơn trong tương quan với thế giới rộng lớn bên ngoài nhưng từ bên trong “khối cô đơn sẽ chẳng còn cô đơn nữa” khi mình đã có nhau, mắt trong mắt:

“Ánh mắt anh sẽ đổ xuống mắt em
tất cả suối nguồn khao khát
mong uống cạn những lớp sóng thủy triều
dâng nhớ nhung từ mắt em
vô tận...”

Sự kỳ diệu của tình yêu chính là “khi trao ban cũng là khi nhận lấy” như
“Khi anh uống lấy em
Nghĩa là anh đang trở thành nước uống!”

Một cuộc hóa thân thần thánh! Yêu và được yêu, trao ban và nhận lấy là những vấn đề cơ bản của mối quan hệ có tính định mệnh giữa “anh” và “em”, nó luôn là “đại dương” cảm hứng cho thi sĩ trong mọi thời đại. Riêng ở Nguyễn Hoàng Đức, ta tìm thấy những hình ảnh thơ gần gũi mà uyên thâm, đơn sơ mà vĩ đại và dạt dào đến vô cùng vô tận.
Khép lại thi phẩm là hình ảnh
“Con đường không còn cô đơn nữa
Nó đã hóa con đường”
trong sự hân hoan tỏa sáng từ sức mạnh niềm tin, rằng:
“có một hòa thanh
của tiếng chân ai vọng đến
cuối con đường...”

Cái tôi bản thể được thể hiện trong Con Đường Không Cô Đơn thật độc đáo và ám ảnh, như một cuộc khai phá tận cùng cung bậc cảm xúc trong sự tỉnh táo của lý trí. Đây cũng là đóng góp của nhà thơ cho hơi thở chung của thời đại, khi mà, không chỉ trong thơ mà trong nhạc, trong phim đầy rẫy những chuyến hành hương “tôi đi tìm tôi” và nhan nhản quanh ta, từ mạng xã hội cho đến băng rôn ngoài đường đâu đâu cũng có thể gặp câu khẩu hiệu hay những khóa học khám phá bản thân, tìm lại chính mình, đánh thức tiềm năng… Lớp lớp con người trong thời đại của chúng ta dù đã qua bên kia dốc của cuộc đời hay chỉ vừa chạm ngõ đều có chung khao khát tìm về bản ngã sâu bên trong con người mình. Càng ngày, chúng ta càng nhận ra chúng ta không chỉ cần thế giới bên ngoài hiểu và công nhận mình mà còn cần chính mình hiểu mình và chính mình tự bóc tách mình để “hồn gặp thân – thân gặp bóng” như Nguyễn Hoàng Đức đã làm.

Chúng ta đã đi từ cái tôi trữ tình, đến cái tôi cá thể và dừng lại ở cái tôi bản thể trong thời đại mình. Sự phân chia này theo dòng lịch sử là dựa trên những điểm tựu trung của từng giai đoạn, là điển hình và mang hơi thở thời đại của giai đoạn ấy. Nói như vậy để chúng ta đồng ý với nhau rằng, đó chưa phải là bức tranh toàn cảnh mà là điểm sáng vì cái tôi trữ tình, cái tôi cá thể vẫn đâu đây trong thi ca đương đại và cái tôi bản thể không phủ định sạch trơn những điều khác mình bởi đó là thiên hướng, là sự lựa chọn, là hơi thở tâm hồn mà mỗi thi nhân đã mang đến cho cuộc đời. Tương lai luôn là một câu hỏi bí ẩn hứa hẹn một câu trả lời nhiệm mầu quyến rũ, không biết rồi đây cái tôi trong thi ca sẽ bước tiếp thế nào vào những ngày sau, sau nữa…/.
Lệ Hằng
Đà Nẵng 23/6/2019
*******



CON ĐƯỜNG KHÔNG CÔ ĐƠN
Paul Nguyễn Hoàng Đức

Không có em
Anh mới có dịp ngắm lại chiếc bóng của mình
dọc con đường mưa nhè nhẹ

Không em trong vòng tay
Anh cố xiết bóng mình cô quạnh
hồn gặp thân
thân gặp bóng
bỗng chớp lên ý tưởng
chỉ có trong cô đơn
ta mới được uống cạn chính mình
ta chạy trốn ta
ta rượt bắt ta từng bước
và ôm ta trọn vẹn
trong vòng tay xiết lấy
hững hờ bờ vai quen thuộc
vẫn lại là mình!

Và cứ thế
mỗi lần anh bắt được mình
lại cảm thấy lòng sao trống rỗng!
chẳng khác nào chiếc đấu kia
đang tự đong lấy vỏ của mình
trò chơi vô ích chăng?
Anh tự nhủ
Ồ, không!
mỗi lần câu hỏi đó nhen lên
là một lần
em len vào một chút
dâng lên... dâng lên...
đầy tràn... và anh bỗng thấy
trong cuộc rượt bắt chính mình
nỗi cô đơn không thể nào vượt qua khoảng trống
vực thẳm gót chân em khơi lại phía sau mình
ôi, chỉ có em, có em thôi!
mới lấp được khoảng không hun hút đó
để nỗi cô đơn của anh gặp lại mình
để hai nỗi cô đơn của đôi ta chồng khít lại
lấp tràn khoảng không băng giá
gom thành một khối cô đơn chẳng còn cô đơn nữa!

Trong cô đơn
Anh không uống được mình
Như chiếc miệng chẳng thể nào uống nổi vầng môi!

Trong cô đơn
Anh không thấy được anh
Như mắt làm sao thấy nổi con ngươi!

Trong cô đơn
Anh không nghe thấy anh
Như đôi tai không nghe nổi hốc thẳm lặng câm của chúng!

Và em xuất hiện
Tình yêu là huyền nhiệm
Khi anh uống lấy em
Nghĩa là anh đang trở thành nước uống!

Khi anh lắng nghe em
Anh liền hóa âm thanh
vọng đến tai em nhịp đập của ái tình!
Ôi kỳ diệu tình yêu
Khi trao ban cũng là khi nhận lấy!

Ước gì, phía kia
cuối con đường mờ mịt trong mưa
khi nỗi cô đơn của anh sắp bắt kịp mình
bất ngờ bắt gặp em!

Và em ơi
Ánh mắt anh sẽ đổ xuống mắt em
tất cả suối nguồn khao khát
mong uống cạn những lớp sóng thủy triều
dâng nhớ nhung từ mắt em
vô tận...

Con đường không còn cô đơn nữa
Nó đã hóa con đường
Ta chạy trốn nỗi cô đơn của ta
Không phải đến với ta
Mà tìm đến với nàng
tiếng chân bước chẳng còn lạc lõng
nghe từng bước vang lên
có một hòa thanh
của tiếng chân ai vọng đến
cuối con đường...

Hà Nội
tối 26/3/1997

Khai phá đến tận cùng cái tôi bản thể mang hơi thở thời đại Khai phá đến tận cùng cái tôi bản thể mang hơi thở thời đại Reviewed by Lê Sính on 10:33 PM Rating: 5

No comments:

Powered by Blogger.